A1 FAMILY ^_^
Welcome to A1 FAMILY ^_^
Bạn hãy đăng kí để trở thành 1 thành viên của diễn đàn!
Cùng xây dựng để diễn đàn ngày càng phát triển!
Nếu bạn là 1 thành viên thì hãy làm gì đó để xứng đáng là 1 thành viên của A1 FAMILY ^_^

A1 FAMILY ^_^

DIỄn Đàn Chung Của Mọi Người!
 
Trang ChínhCalendarTrợ giúpTìm kiếmThành viênNhómĐăng kýĐăng Nhập

Share | 
 

 Đồ tồi,tôi yêu anh. (phần 5)

Go down 
Tác giảThông điệp
cauvong_muathu
Thành viên rất tích cực
Thành viên rất tích cực
cauvong_muathu

Tổng số bài gửi : 103
Points : 235
Join date : 07/04/2010
Age : 25

Bài gửiTiêu đề: Đồ tồi,tôi yêu anh. (phần 5)   Tue Aug 03, 2010 7:28 am

-Anh đã đi học về rồi à? Bữa nay thu đc bao nhiêu thuốc cảm rồi? Đủ mở một tiệm thuốc chưa? - Nó vừa cười vừa hỏi mỉa Vĩnh Quân.
- Cô cười duyên nhỉ? "Nhìn mà đã ghét!". Cũng may nhờ hồng phúc của cô tôi ko chết vì mụn thì cũng chết vì bị làm phiền.
- Anh cứ nói quá! Toàn fan hâm mộ anh cả đấy!
- Thôi đi, nấu cơm xong chưa mà đứng đó chém gió?
- Tôi nấu xong rồi!
"Nhìn cô ta nhăn nhở sao mà đáng ghét thế? Sao trên đời này lại có một đứa con gái xấu tính đến như vậy? Mình thật dại dột khi nghe theo lời của con nhóc. Thề chzết chứ từ sau cạch ko dám tin lời con nhỏ.
Mà mình sao ngốc thế, để cho một con nhỏ nó lên mặt chứ! AAAAAAAAAA, tức muốn đấm cho nó một nhát. Nhưng............"
- Ê, ko thay quần áo đứng đó ngắm tôi say đắm thế làm gì? - Nó nói mà làm Vĩnh Quân xít té ngửa.
- Cô đang mơ giữa ban ngày àh? Có cho tiền tôi cũng chẳng thèm. Đồ con nhỏ xấu xí.
- Nè, đụng chạm rồi đó nha. Tưởng anh đẹp trai lắm àh. Cho tiền đây đây cũng chả thèm nghe.
- Muốn cũng chả đc.
- Anh! Ai thèm mà muốn. Chỉ có mấy con nhỏ ngốc nghếch kia mới suốt ngày bám theo anh thôi. Chứ riêng loại anh tôi cho rớt từ vòng gửi xe.
- Cô cũng cao giá quá à nghe!
- Chuyện! Tôi chứ ai! - Nó hếch mặt tự đắc.
- Thôi đi bà cô. Xách dép cho người ta ý! - Nói rồi hắn thản nhiên bứơc lên cầu thang về phòng, mặc cho nó tức đến sôi máu. "Tên con trai đáng ghét, anh tưởng anh cũng cao giá lắm sao?"
- Này!
- Gì? - Vĩnh Quân ngoái cổ lại nhìn.
- Rồi sẽ có một ngày anh phải quỳ dưới chân tôi!
- Uh, sẽ có trong giấc mơ. Chúc đêm nay ngủ ngon cố gặp ác mộng, sẽ thấy tôi!
***
Vĩnh Quân nằm trong phòng nghe nhạc và online. Nhưng ko hiểu sao tâm trí của cậu cứ nghĩ mãi về con nhỏ đáng ghét. Càng nghĩ cậu càng tức, thử đặt vào địa vị cậu thì sẽ thấy, một con nhỏ kém cậu tới một tuổi, ấy thế mà chả coi cậu ra gì. Lại còn dám chơi xỏ cậu nữa chứ, dám lấy cậu ra làm trò cười,....... Vì con nhỏ đó mà cậu phải gặp biết bao nhiêu là rắc rối. "Con nhỏ đó càng nhìn càng thấy ghét, ấy thế mà mẹ có thể nói nó là dễ thương! Có mà như quỷ doạ xoa thì có. Suốt ngày nhe răng cười, con gái gì mà ăn nói bốp chát, chả nể ai cả, cãi nhau với con trai như đúng rồi! Ôi càng nghĩ càng phát sợ! Con nhỏ này ai yêu nó đúng là hâm.... Mà sao càng nghĩ càng tức thế? Mình phải cho con nhỏ một bài học mới đc. Cho chừa cái tội dám gây vào mình!........"
***
- Này, sao quần áo anh nhiều thế? Lôi hết cả tủ ra giặt àh?
- Ko. Mà nếu cô chê ít thì tôi lôi hết cả tủ ra cho cô giặt thêm.
- Lôi hết cả tủ thì anh cởi chzuồng à?
- Này, cô có phải là con gái ko đó? - Mặt Vĩnh Quân đỏ ửng.
- A, có người xấu hổ kìa?
- Ai thèm xấu hổ.
- Thui, nói thế chứ giặt máy giặt nhanh ko àh? Anh có lôi hết cả tủ ra tôi cũng ko sợ àh nghen. Chỉ tốn công phơi phóng thôi!
- Là cô nói đó nghe! - Vĩnh Quân đắc chí.
***
- Ko hiểu sao cái máy giặt này nó ko hoạt động đc!
- Nó hỏng rồi! - Vĩnh Quân đáp gọn lỏn sau khi xem xét máy giặt có vẻ tỉ mỉ lắm.
- AAAAAAAAAAAAAAAA, anh nói đùa phải ko? Hôm qua còn chạy tốt sao hôm nay đã hỏng.
- Cô đi mà hỏi nó ý, hỏi tôi làm gì? (trả đũa vụ bữa trc đây)
- Anh! Vậy thì phải gọi thợ vào sửa thôi, chứ ko có máy phải giặt tay đống này để mà tôi chzết à? - Nó nhăn nhó trông đến là thảm hại.
- Máy nhà tôi là máy xịn, thợ linh tinh ko sửa đc đâu. Thôi đành phải đợi mẹ tôi về rồi sử lí sau vậy. Còn từ bi giờ, cô chịu khó làm đứa con gái đảm, chăm chỉ giặt tay vậy.
- Bao nhiêu thế này giặt tay làm sao đc.
- Lúc trc cô to mồm lắm mà. Sao bảo cả tủ quần áo lôi ra cũng giặt đc?
- Nhưng lúc đó tôi làm sao biết đc là máy giặt bị hỏng.
- Đó mới là điều đáng bàn cho cái tật to họng của cô. Thôi đừng nói lằng nhằng nữa, giặt đồ đi, kẻo lại ko kịp!
- Trời ơi, sao bất công vậy? Sao trời ko trừng phạt kẻ xấu xa mà lại đổ tất cả nên đầu con? Con tốt bụng và ngây thơ lắm mà? (Đúng là ngây thơ vô số tội). Sao ở hiền chả gặp lành vậy trời? Cuộc đời này nghiệt ngã vậy sao?.............." - Nó vừa hì hục với đống quần áo vừa than vãn, kêu trời, chửi đất. Xung quanh nó là cả một bãi chiến trường với la liệt quần áo, xà phòng lênh láng như nước sông Tô (cái này là chim điêu mong bà con thông cảm), Vĩnh Quân thì chốc chốc lại vào "ngắm" xem nó làm việc ra sao. Cũng phải thôi, câu đang phải dám sát xem nó có chịu giặt quần áo thật hay chỉ dấp qua hàng nước! (Căn bản quần áo của cậu sạch sẵn rồi mà!)
- Ko thấy chóng mặt à - Nó văng nguyên bàn tay toàn xà phòng là xà phòng vào người Vĩnh Quân.
- Này, bắn hết vào người tôi rồi.
- Sợ bẩn sao cứ rúc vào đây làm gì? Trông ngứa cả mắt!
- Phải dám sát cô chứ sao? Mà đây là nhà tôi, đi đâu, ở đâu, đứng đâu là quyền của tôi.
- Còn một cái nữa đó.
- Cái gì?
- Nằm đâu, ngồi đâu, vệ sinh ở đâu cũng là quyền của anh! (bó tay thật sự!)
- Tôi cũng phải phục cách ăn nói của cô đó. Ko có chút tế nhị gì cả.
- Tế nhị để anh ăn tươi, tế sống tôi àh?
- Thôi, lo mà giặt đi! Miệng lưỡi của cô tôi ko thèm chấp! (đâu có, ko chấp đc mới đúng chứ!) - Nói rồi Vĩnh Quân lại trở lại phòng ngồi xem TV và chắc chắn vài phút nữa lại trở lại viếng thăm nó lần nữa.
Hơn hai tiếng đồng hồ, cuối cùng nó cũng "thanh toán" xong đống quần áo chất đầy như núi. Mệt mỏi, bơ phờ, chân tay rã rời, cái mzông thì đau ê ẩm (hậu quả của hơn hai tiếng phải ngồi ì cả mzông đây!)
- Cuối cùng cũng xong. Đúng là ngang với tra tấn! Bi giờ mà phải làm thêm việc gì chắc mình đến xỉu mất! Còn giờ phải đánh một giấc lấy lại sức lực mới đc.
- Chưa xong việc đâu nhóc! - Lại giọng nói quen thuộc và vô cùng đáng ghét vang lên! (mới đc có vài ngày mà đã thân quen rồi sao? keeeeeeeeeeeeeee). - Thế cô ko chịu lau chùi nhà cửa àk?
- Anh đùa đấy àk? tôi vừa mới phải giặt một đống quần áo mệt gần chzết đây.
- Mới gần chzết chứ chưa chzết . Khi nào chzết hẳn hẵng hay.
- Anh nój thế mà cũng nghe đc àk? Với lại hôm qua tôi vừa lau chùi rồi thây, vẫn còn sạch mà.
- Hôm qua cô ăn cơm thế hôm nai có ăn ko? (Nói như mấy bà mẹ ý nhỉ!)
- Anh...........!
Vĩnh Quân nhìn quanh nhà - Với cô là sạch nhưng với tôi là bẩn, rõ chưa. Thôi đi làm đi đừng có đứng đó mà nói nữa! Mệt. - Vĩnh quân bước quay trở lại phòng khách.
- Này, tôi còn chưa nói song cơ màk! Anh bỏ cái tính chưa nói song đã bỏ đi đi nhé...! "Cầu cho mi vấp ngã chzết đi!" - Nó vừa giứt lời, Vinh Quân đang đy ko hiểu sao chân loạng quạng mất thăng bằng suýt nhào người về phía trước " đo mặt với đất ", trước con mắt trợn tròn mồm há hốc của nó: " ối trời sao linh vậy ta! hê"
***
- Aaaaaaaaaa - tiếng nó la vang khắp cả nhà.
- Cô la cái gì mà kinh thế? - Vĩnh Quân từ dưới nhà cũng phải chạy lên.
- Anh xem đi, cái máy hút bụi này, vừa hôm qua còn chạy tốt thế mà hôm nay lại giống cái máy giặt "đơ toàn tập" thế này!
- Tôi nghi ngờ lắm, hay cô làm hỏng.
- Anh nói gì thế? Tôi ko phải là một con ngốc, càng ko phải là một con đại nhà quê như anh nghĩ mà ko biết dùng hai cái thứ này nhé! Mà rõ ràng là hôm qua chúng trả làm sao cả!.... Hay nhà mình có MA!
- Cô đziên àh? Ma ở đâu ra! Thôi tự cô lo liệu đi, miễn là lau chùi sạch sẽ nhà cửa cho tôi là đc! - Vĩnh Quân mỉm cười đắc chí bước ra khỏi phòng.
***
Nó hì hục sách nước, giặt rẻ lau và phải lê lết lau chùi từ tầng ba xuống tầng một, từ phòng ngủ ra phòng khách........ Và giờ nó đang có mặt ở phòng của Vĩnh Quân. Chà, căn phòng to, rộng và đẹp quá luôn. Gọn gàng và sạch sẽ! (trái ngược hoàn toàn với bản tính bừa bộn của nó. Cái này nó giống mình!). Đập ngay vào mắt nó là tấm poster hình Vĩnh Quân to tướng đc treo ngay trên đầu giường ngủ. Vẫn cái khuôn mặt lạnh như tiền, nhưng bù lại là một đôi mắt long lanh, sâu thăm thẳm và đẹp đến mê hồn. Cái mũi dọc dừa thon thả, và nước da thì trời ơi.... trắng như trứng gà bóc. Ngắm hình của hắn mà nó thấy ngậm ngùi cho bản thân mình. Hắn cao, nó đại thấp (nó cao có 1m 53 thôi các bạn àh, mà chỉ số này chắc các bạn biết tôi lấy từ ai rồi phải ko? buồn ghê ta!), hắn mũi cao, nó mũi hổng cao, hắn trắng, cái này nó ko thua. Nhưng tóm lại là nó thấy ấm ức vô cùng! Hắn có phải là con trai hay ko mà sao ông trời lại ban cho nó toàn những nét đẹp của con gái vậy? Tức!........ Nhưng rồi, nó vẫn phải quay trở lại với công việc cao cả của mình: "lau chùi!". Nó cặm cụi lau chùi từng đồ vật trong căn phòng của Vĩnh Quân, chợt nó trông thấy một khung ảnh nhưng bị úp mặt xuống bàn, như kiểu phủ định sự tồn tại của nó. Tò mò nó lất lên xem. Một tấm hình con gái rất đẹp. Mái tóc ngắn dễ thương, và nụ cười đẹp tựa thiên thần. "Con nhỏ này là ai mà đẹp quá vậy?"
- Ai cho cô động vào đồ đạc của tôi! - Vĩnh Quân ko biết từ đâu chạy vào, giựt ngay cái khung ảnh trên tay nó với đôi mắt vô cùng giận dữ.
- Tôi...........
- Cô vào phòng tôi làm gì? - Vẫn đôi mắt ấy.
- Tôi...... lau chùi như anh bảo mà!
- Ko cần, cô ra ngoài đi! Đi ra khỏi phòng tôi! - Nó sợ đến tím mặt. Lần đầu tiên nó thấy Vĩnh Quân giận dữ đến thế! Và cũng lần đầu tiên nó đc trông thấy đôi mắt đỏ ngàu vì giận dữ của hắn, khắc hẳn với đôi mắt đẹp nó vừa trông thấy. Nó vội vàng chuồn lẹ ra khỏi phòng. "Anh ta làm sao ý nhỉ? Có chuyện gì mà phải giận dữ thế? Có mỗi một tấm ảnh thôi mà!"
Vĩnh Quân trong phòng nắm chặt lấy khung ảnh trong tay, tấm hình cô gái cười đẹp như ánh nắng mặt trời nhưng ko hiểu sao trong lòng cậu lại lạnh buốt thế này? Phải chăng là tại cái tiết trời lạnh gía ngoài kia? (chỉ ở bên ngoài thôi vì bên trong đã có..... điều hoà rồi mà!)

_________________
Hãy tập ăn cay đi
Để rùj wen với đắng
Cuộc sống đâu phẳng lặng
Mà cứ thích ngọt ngào...
^R.bow^
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
 
Đồ tồi,tôi yêu anh. (phần 5)
Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
A1 FAMILY ^_^ :: Truyện đọc ^^-
Chuyển đến