A1 FAMILY ^_^
Welcome to A1 FAMILY ^_^
Bạn hãy đăng kí để trở thành 1 thành viên của diễn đàn!
Cùng xây dựng để diễn đàn ngày càng phát triển!
Nếu bạn là 1 thành viên thì hãy làm gì đó để xứng đáng là 1 thành viên của A1 FAMILY ^_^

A1 FAMILY ^_^

DIỄn Đàn Chung Của Mọi Người!
 
Trang ChínhCalendarTrợ giúpTìm kiếmThành viênNhómĐăng kýĐăng Nhập

Share | 
 

 13 - Kì 1: Thứ 6 ngày 13 và chuyến xe bus số 13

Go down 
Tác giảThông điệp
Kiss_1 Love
V.I.P
V.I.P
Kiss_1 Love

Tổng số bài gửi : 302
Points : 824
Join date : 05/12/2009
Đến từ : BigBangFamily_GD

Bài gửiTiêu đề: 13 - Kì 1: Thứ 6 ngày 13 và chuyến xe bus số 13   Thu Apr 22, 2010 11:34 pm

Siết chặt hơn chiếc khăn trên cổ, tôi ngồi xuống ghế đợi, và thấy em bước xuống từ một xe bus khác. Nhẹ nhàng như chiếc lá, em nở nụ cười nhẹ tênh quen thuộc, và tôi phải thề một lần nữa, nụ cười ấy khiến tôi thấy ấm áp vô cùng. Khăn quàng màu xanh lá và kem, ba lô da cam tươi tắn, em làm sáng bừng cả một góc trời xám xịt.

7h13 phút, 13/02/2009

Tôi nhìn chăm chăm vào cái đồng hồ trên tay. Số 3 chậm rãi chuyển thành số 4. 1 phút đứng như tượng đã qua. Giờ là 7h14 phút.


7h30 vào lớp, và tôi vẫn lù lù ở bến xe bus như một đứa ngớ ngẩn. Không thể tin rằng chiếc xe 32 thân thuộc mà ngày nào tôi cũng cố sống cố chết chen lên hôm nay đã bỏ tôi lại phía sau, phóng vụt đi để cùng một màn “sương khói” xám ngoét mù mịt.

Tôi không quan tâm đến việc phổi tôi vừa hít phải một lượng lớn khí độc hại thế nào.

Tôi cũng không quan tâm trông tôi nực cười ra sao khi chạy theo chiếc xe bus đến cửa rồi mà còn bị gạt xuống vì đông.

Tôi chỉ biết tôi sắp muộn học, và tiết đầu là tiết cô chủ nhiệm.

Một đứa con gái mặc đồng phục phù hiệu cùng trường thủng thẳng bước lên từ phía sau, nói nhẹ qua tai tôi, khẽ như một làn gió :

“ Thứ sáu ngày 13 mà”

Và không kịp để tôi nhìn rõ mặt, đứa con gái ấy đã đặt chân lên chiếc xe bus mới đến, đỗ phịch trước mặt ngay khi đồng hồ chuyển 7h15.

Xe bus số 13.

Tôi chưa đi xe này bao giờ, nhưng chờ đã, cô ta học cùng trường tôi đúng không, như vậy là xe này cũng có thể tới trường.

Tôi chạy thật nhanh, và ngay khi tôi kịp rút chân lên, chiếc cửa xe đóng “Xịch” một tiếng nặng nề.

Tôi đang ở trên xe bus số 13, chiếc xe kì lạ nhất từ trước tới giờ mà tôi có dịp “thưởng thức”.
……
Với thâm niên đi xe bus được 2 năm rưỡi, và tôi thề có Chúa trên trời (hay bất kì một vị thần thánh nào bạn có thể nghĩ ra, tùy bạn muốn, đấy là tôi tự nhiên nghĩ đến Chúa mà thôi), tôi có thể khẳng định rằng những ai vốn giàu trí tưởng tượng muốn đi xe bus để tìm kiếm những điều lãng mạn là sai lầm, hoàn-toàn-sai-lầm.

Nếu buổi sáng bạn vừa muốn đến trường sớm, vừa muốn kết hợp tập chạy ngắn, xà đơn (với chỉ một tay) thì xin mời, hãy bước lên một chiếc xe bus bất kì vào lúc 6h30. Bạn sẽ được bonus thêm cả một số kĩ năng như đứng thăng bằng một chân (không sợ ngã đâu, xung quanh bạn lèn toàn là người, chỗ đặt chân còn chả có lo gì ngã), kĩ năng bon chen hạng nhất, kĩ năng bảo vệ tài sản cá nhân … Có lẽ vì được “rèn luyện”như thế nên lúc nào phẩy thể dục của tôi cũng cao chót vót.

Vậy mà lần này bước chân lên xe bus số 13, tôi đã shock. Chưa-bao-giờ trong lịch sử đi bus đi học của tôi, tôi thấy một cái xe vắng nhường ấy vào cái giờ ấy. Tất nhiên là các ghế trên xe đã kín, nhưng những chỗ đứng thoải mái thì vẫn còn, như thế đã là xa xỉ với tôi lắm rồi. Bạn đã bao giờ đi xe 32 vào 7h sáng và hi vọng có một chỗ để ngồi?

Đứa con gái lên trước tôi vài giây, đã kiếm cho mình được một chỗ gần cửa sổ. Có vẻ nó đã quen đi xe này, cười nói với chú phụ xe vui vẻ lắm. Tôi thấy xe 13 này từ trước Tết, mới vào hoạt động được hơn 1 tháng.Có lẽ vì mới nên chưa nhiều người chọn đi. Người ta vốn gắn với những gì đã thân quen, nhất là vào buổi sáng vội đi làm đi học, lên nhầm xe bus quả thật là một thảm họa.

Hơn nữa, đó lại là xe 13. Con số không may mắn.

Xe 13 chỉ được cái tiếng là mới đi vào hoạt động, chứ cái xe thì cũ mèm, không muốn nói là khá thê thảm. Xe nhỏ xíu, chỉ bằng nửa cái xe 32, không điều hòa, cửa sổ được mở ra hết cỡ.Thoát ra khỏi cái ngã tư đông đúc, 13 phóng thẳng ra một đại lộ lớn và rộng, gió tháng 2 qua những ô cửa kính thổi phần phật, lạnh rát.Nhưng nó có một ưu điểm, nó vắng. Và biết nói sao nhỉ, những người đi xe ấy đều có gì đó thật đặc biệt.

Từ hôm nay, tôi đã trở thành một phần trong số những người đặc biệt (hay kì quái) ấy.

Thứ 6 ngày 13, tôi đã được xe 13 cứu thoát một cách ngoạn mục khỏi một tội lỗi mà tôi đã có ý định thực hiện: bùng tiết học đầu tiên trong ngày.

…..

Tôi là một thằng học sinh lớp 12. Giờ là tháng 2, nghĩa là còn 5 tháng nữa tôi sẽ bước chân vào một trong những cuộc chiến lớn nhất trong cuộc đời của một con người, và sau đó là gì : Tự do (tất nhiên điều kiện đi kèm là đỗ đại học). Vì hai cái chữ đó mà ngày ngày có hàng ngàn đứa học sinh như tôi miệt mài đến trường, đến lò luyện thi, về nhà lại miệt mài bên bàn học với sách và đề ôn tập. Học càng nhiều càng tốt, nhớ càng nhiều càng ít. Đầu óc lúc nào cũng căng như dây đàn. Thế mà đến lúc này, đột nhiên tôi cảm thấy chán học, muốn buông xuôi,muốn bỏ lại tất cả vác ba lô đi đến một nơi thật xa, thoát khỏi cái thực tế mà mở mắt ra là sách vở bài tập bao vây như thế.

Thật bất ngờ là chính lúc ấy, xe 13 cùng những con người kì lạ đã xuất hiên trong cuộc sống của tôi, và sáng sáng tôi lại vác ba lô (toàn sách vở), “trốn”ở đó 30 phút mỗi ngày (cả đi và về). Tôi đã cầu được ước thấy, phải không nhỉ ?



Một hôm nào đó cuối tháng 2

“ Cháu mang cho chú tập 5 đây này, khiếp, nặng ghê gớm”- con bé cùng trường hì hụi lôi từ trong cặp ra cuốn Harry Potter xanh biếc, dúi vào tay chú phụ xe. Chú phụ xe, chắc tầm ngoài ba chục tuổi cười toe, đưa lại cho nó quyển tập 4. Xe chuẩn bị về bến, lác đác vài người, chú ngả người ở chiếc ghế đầu, bắt đầu đọc truyện.

Bạn đã từng thấy một chú phụ xe ngồi đọc Harry Potter như thế? Còn cả bác lái xe nữa. Sáng nào cũng chăm chăm bật Xone FM “để cho xe nó vui vẻ, trẻ trung một tí, toàn người già thế này ai muốn lên xe 13 nữa”. Lại còn có cả một ông cụ,ngày nào cũng ngồi ghế đầu tiên, không rõ cụ đi những đâu mà lúc cầm ô (dù trời không mưa và cũng không có vẻ gì là sẽ mưa),lúc cầm những bó hoa rất tươi, được bác lái xe nhẹ nhàng để lên đâu cho khỏi nát.

Nhưng kì lạ nhất là con bé cùng trường. Hay chí ít đấy là ý kiến của tôi. Con bé mà để đến được trường, từ nhà nó phải đi hai chuyến xe bus.

Nó nhỏ tuổi hơn tôi, điều này tôi chắc chắn. Căn bản vì lúc này tôi đã thuộc hàng đàn anh trong trường, mà ở vẻ mặt của nó cũng không có cái “phong thái” của dân lớp 12. Vẫn còn nhởn nhơ lắm. Một hôm tôi thấy nó một tay vịn thanh bám, một tay cầm quyển sách Lịch sử lớp 10 lẩm nhẩm thì tôi mới vỡ lẽ. Thảo nào mà trông nó rất lạ, chưa bao giờ tôi gặp nó trong cái khuôn viên bé tí bé teo gọi là trường học.

Nhưng ở nó có một điều khiến tôi thấy hơi…ghen tị: nó luôn luôn thảnh thơi, gương mặt rất nhẹ nhõm và đầy thỏa mãn.Tựa như cả thế giới này đều là của nó, và không lúc nào tôi thấy nét buồn trên mặt nó cả. Nó cười nói và bàn tán về Harry Potter với chú phụ xe như người bạn tâm giao, đôi lúc nó vừa đứng vừa thủ thỉ gì đó với ông già, và lúc nào trước khi xuống xe nó cũng chào bác lái xe với cái giọng lảnh lót mà tôi chắc khi hét lên cũng sẽ to không kém gì cái còi xe bus.

Ước gì tôi được như con bé ấy, lúc này tất cả xung quanh tôi đều đang quay cuồng. Lên xe tôi chỉ muốn đứng yên một chỗ nhìn đường cho qua thời gian, hoặc ngồi vào một góc nhắm mắt ngủ vùi, bù cho đêm qua thức muộn.


Kì 2: Mùng 8 tháng 3

_________________
Trong cuộc sống đôi khi có những cú shok, có những điều ta ko hề muốn nó xảy ra.nhưng nó vẫn đến và ta phải tiếp nhận nó,chấp nhận nó để rồi đứng lên bước tiếp và vượt qua nó.cú shok này với anh đau quá liệu anh có thể vượt qua đc ko em

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
 
13 - Kì 1: Thứ 6 ngày 13 và chuyến xe bus số 13
Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
A1 FAMILY ^_^ :: Truyện đọc ^^-
Chuyển đến