A1 FAMILY ^_^
Welcome to A1 FAMILY ^_^
Bạn hãy đăng kí để trở thành 1 thành viên của diễn đàn!
Cùng xây dựng để diễn đàn ngày càng phát triển!
Nếu bạn là 1 thành viên thì hãy làm gì đó để xứng đáng là 1 thành viên của A1 FAMILY ^_^

A1 FAMILY ^_^

DIỄn Đàn Chung Của Mọi Người!
 
Trang ChínhCalendarTrợ giúpTìm kiếmThành viênNhómĐăng kýĐăng Nhập

Share | 
 

 vợ ơi! anh biết lỗi rồi! part 5

Go down 
Tác giảThông điệp
konnichi­wa
Thành viên tích cực
Thành viên tích cực
konnichi­wa

Tổng số bài gửi : 80
Points : 169
Join date : 05/12/2009
Age : 25
Đến từ : ban cuoi

Bài gửiTiêu đề: vợ ơi! anh biết lỗi rồi! part 5   Thu Mar 18, 2010 11:55 pm

Chương 33: Điều kì diệu!


Một tuần không phải là một con số lớn nhưng cũng không quá nhỏ để làm nên một điều kì diệu. Tôi đã nghĩ như thế khi cô bé Hy – Un đến ở nhà mẹ vợ tôi. Trong suốt một tuần này, con bé vẫn đến trường đi học, và sinh hoạt bình thường cùng với 3 mẹ con bà Thanh.

Thanh Trúc thì bận đi làm, Thanh Mai thì phải đi học, và tất nhiên việc chăm sóc, đưa đón con bé bà Thanh phải kiêm cả. Sáng nào, bà Thanh cũng cứ đi tập thể dục về là lên phòng gọi bé Hy – Un dậy, nhắc bé đánh răng, rửa mặt, thay quần áo, ăn sáng, rồi đưa bé đến trường. Con bé có vẻ quý bà Thanh lắm, có khi nó quấn quýt bên bà Thanh còn nhiều hơn là bên Thanh Trúc và Thanh Mai. Thanh Mai lúc nào cũng than vãn: “Nó ngủ trưa dậy, không thấy mẹ em đâu là y như rằng nó hỏi suốt. Nào là bà đâu rồi?, nào là bà đi đâu vậy dì? Nào là bà đi bao giờ về!...” Nhưng trong suốt một tuần này, Thanh Mai cũng hay hớn hở khoe tôi: “có con bé mẹ em vui hẳn, nhà lúc nào cũng có tiếng trẻ con.
Kế sách của em cũng tuyệt quá anh nhỉ?!?
” Ừ thì công nhận Thanh Mai của tôi có cái đầu cũng khá thông mình. Cái đầu với một núi các trò, thật sự tôi phải thua cô bé của tôi ở cái khoản này. Một tuần cũng đã trôi qua. Hôm nay bà Thanh làm cơm mời cả tôi và ông Chan cùng đến dùng bữa. Tôi đến từ sớm phụ đưa mẹ vợ đi ra siêu thị mua đồ ăn. Con bé Hy – Un cũng nhất quyết đòi đi theo, nó cứ bám riết bà Thanh như hình với bóng, bà đi đâu nó cũng đi theo đấy. Ra đến siêu thị, con bé lăng xăng chạy nhảy khắp nơi, gặp ai nó cũng lễ phép chào, líu lo suốt buổi. Nhìn con bé trông xinh xắn, lại tây tây nên ai cũng nhìn và bắt chuyện.
- Ôi cháu bác ạ? Xinh quá!
- Cháu ngoại tôi đấy! Người Hàn Quốc đó nhá!
– Tôi không biết bà Thanh nói đùa hay thật nữa chỉ biết trông bà lúc đấy thì vui ra mặt. Bữa cơm với đầy đủ mọi người quây quần và tất nhiên không thể thiếu nhân vật chính là ông Chan. Chúng tôi trò chuyện vui vẻ với đủ thứ đề tài, từ món canh cua bà Thanh nấu quá ngon, đến việc thi cử của Thanh Mai, hay những câu chuyện thú vị của bé Hy – Un trong những ngày ở đây. Bữa cơm diễn ra vô cùng thân mật và vui vẻ, ai cũng đều thấy thoải mái và ngon miệng vô cùng. Ăn cơm xong mọi người lại quây quần trong phòng khách ăn đồ tráng miệng còn bé Hy – Un thì ra hiên đùa nghịch với con mèo mun con, bà Thanh mới mua về cho con bé chơi. Thanh Trúc khéo léo gọt hoa quả. Bà Thanh lặng lẽ nhìn ông Chan khi thấy ánh mắt mang rõ vẻ khác thường của một ông chủ với cô nhân viên. Ánh mắt dành cho người mà ta yêu thì đúng hơn. - Hai con yêu nhau được bao lâu rồi, Thanh Trúc? – Bà Thanh vừa buông câu hỏi cả 4 người chúng tôi đều phải há hốc miệng.
- Dạ!...
- Giọng Thanh Trúc run lên rõ trong cuống họng. Ông Chan đặt miếng lê xuống bàn, nhìn bà Thanh đáp:
- Có lẽ cô đã biết mọi chuyện. Cháu và Thanh Trúc yêu nhau cũng được gần 2 năm.
- 2 năm? - Cả tôi, Thanh Mai và bà Thanh cũng đều phải ngạc nhiên. Hai năm, cả một quãng thời gian như thế mà Thanh Trúc có thể giữ kín đến cả mẹ và em gái đều không hay biết.
- Con xin lỗi! Tại con sợ mẹ sẽ không chấp nhận chuyện tình cảm này nên con mới phải giấu mọi người như thế. Bà Thanh thở dài:
- Đúng là cha mẹ sinh con trời sinh tính! Tôi đã biết chuyện kể từ khi Hy – Un đến đây. Nếu không phải con bé nó ngoan thế thì hai anh chị mệt với tôi rồi đấy! Trong khi Thanh Trúc và ông Chan còn chưa biểu lộ gì thì Thanh Mai đã nhảy cẫng lên:
- Hoan hô mẹ! Mẹ thật là tuyệt vời – Cô ấy chạy lại ôm hôn bà Thanh rối rít cứ như người được bà Thanh chấp nhận chuyện tình cảm là cô ấy không bằng.
- Tôi còn chưa trị tội cô đó. Tôi biết thừa là cái trò này chả ai khác ngoài cô đâu đấy.
- Eò, con phảỉ là người có công chứ! Mà không có con sao mẹ có được cô cháu gái ngoại Hàn Quốc yêu thế kia. Suốt ngày bà ơi! Thanh Mai vừa dứt lời, bé Hy – Un đã từ ngoài chạy vào mếu máo:
- Bà ơi! Con mèo nó cào xước tay con!
- Đâu lại đây bà xem nào, con mèo hư thật, dám làm đau cháu bà. Nhìn cảnh hai bà cháu chúng tôi không khỏi bật cười. Không khí gia đình vui cứ như đêm 30 tết. Thế đấy, điều kì diệu đã xảy ra và tôi hạnh phúc lắm khi nó được tạo nên phần lớn là công của cái đầu lắm trò – cô nàng bé bỏng của tôi!


Chương 34: Đêm tình yêu!


Ngày mai là Thanh Mai đã đi thi tốt nghiệp rồi. Cả một tuần nay chúng tôi không gặp nhau. Tôi nhớ cô ấy lắm nhưng tôi phải để cho cô ấy có thời gian ôn luyện. Trong suốt một tuần, trước sự tham mưu của anh chàng Đức tôi đã quyết định làm một món quà tặng cô vợ của tôi.

- Mai em thi rồi đấy! Không cho em ngủ còn gọi em ra đây làm gì?
– Đang toe toét cười khi thấy cô ấy ra thì ngay lập tức bị cô ấy dội cho gáo nước, tắt luôn.
- Đứng đó làm gì thế? Không đi đâu à? Hay gọi em ra đây chỉ để ngắm? Tôi ỉu xìu, lắc đầu:
- Không! Đi ra chỗ này.
- Sao mặt buồn thế? Rủ người ta đi mà cái mặt buồn thế kia à?
– Đáng ghét thật đấy, trong khi tôi hớn hở muốn cho cô ấy một điều bất nhờ trước khi thi thì cô ấy lại cau có mặt mày như thế. Không buồn mới lạ.
- Mặt mà buồn như thế ứ thèm đi đâu!
- Hì! Không! Không! Vui rồi nè!
– Tôi ngay lập tức phải ngoác cái miệng ra cười. Thanh Mai nhăn mũi “xí” một cái rồi toe toét khoác tay tôi.
- Đi thôi nào anh yêu! Chúng tôi đi ra khuôn viên gần nhà Thanh Mai. Gìơ đã hơn 11 giờ nên khuôn viên vắng chẳng còn ai.
- Em nhắm mắt lại. Cấm ti hí đó. Ăn gian là anh phạt đó. Thanh Mai nhắm nghiền đôi mắt, nhăn nhó:
- Em nhắm chặt rồi. Nói nữa là người ta mở mắt bây giờ đó!
- Đừng, đừng nhắm một tí thôi.
- Mở mắt ra đi em! – Tôi thì thầm bên tai Thanh Mai.
Đôi mắt cô ấy từ từ mở ra. Cả một khoảng đất rộng xung quanh chúng tôi sáng bừng bởi những ánh nến lung linh và những dây đèn nhấp nháy chăng thành dòng chữ: “Thi tốt em yêu nhé”. Tôi thấy rõ đôi mắt sáng niềm vui và nụ cười đầy bất ngờ trên môi Thanh Mai. Chưa hết bất ngờ, tôi bê ra một bình thủy tinh đựng đầy hạc giấy, được trang trí vô cùng xin xắn và dễ thương, giơ ra trước mặt cô ấy, đôi mắt tôi khẽ nhắm chặt:
- Người ta nói nếu gấp được 1000 con hạc giấy bạn sẽ có một điều ước. Nay trong tay tôi đang có 1000 con hạc giấy, tôi cũng muốn có một điều ước. Nhưng tôi không ước cho bản thân tôi mà tôi muốn dành nó cho người con gái tôi yêu. Người quan trọng nhất với tôi lúc này. Điều ước đó là cô ấy sẽ đủ tự tin để thành công trong kì thi tốt nghiệp ngày mai.
– Tôi khẽ mở mắt. Tôi nhìn rõ ánh mắt tràn đầy yêu thương và hạnh phúc mà Thanh Mai trao cho tôi. Cô ấy đón lấy chiếc bình hạc giấy, kiễng chân và dướn người. Nhẹ nhàng, dịu êm và ngọt ngào. Cô ấy trao cho tôi một nụ hôn cháy bỏng. Những cây nến như lung linh hơn, trái tim tình yêu của chúng tôi như rực rõ hơn, đẹp hơn. Và tình yêu trong mỗi chúng tôi đêm nay như được chắp thêm đôi cánh. Đêm như huyền bí hơn và nụ hôn vẫn đang ngọt ngào!
- Anh gấp tất cả sao? 1000 con?
- Thật ra… - Tôi gãi tai.
- Chắc khoảng gần 100 con?
- Thế còn 900 còn lại?
- Anh nhờ cậu Đức! Cậu Đức lại nhờ các nàng của cậu ấy… và các nàng ấy có nhờ ai nữa không thì anh chịu! ”Bụp” - Oái sao lại đấm anh! - Thế mà cũng đòi! Làm người ta cảm động gần chết! Hoá ra là toàn nhờ người khác gấp hộ!
- Nhưng anh đã cắt tất cả chỗ giấy để gấp 1000 con hạc này đó! Em xem này
– Tôi chìa ngón tay vẫn còn thương tích – anh cắt rộp cả tay này! Thanh Mai cầm ngón tay đau của tôi ngắm nghía.
- Không phải giả!
- Ý em là anh nói dối hả?
- Uk! Hì
- Dám nói anh thế hả? Có đứng lại không? Anh mà bắt được thì chết với anh.
- Ông già, đố đuổi được em đó!
– Cô ấy cười, tiếng cười trong trẻo vang khắp cả khuôn viên.


Chương 35: Anh yêu em nhiều lắm!
Ngày thứ nhất.
“Mẹ mua cho em con heo đất.
Mẹ mua cho em con heo đất… í o í ò.
Ngày hôm nay em vui lắm
Cầm heo trên tay em ngắm… í ò í o
Làm sao cho heo mau lớn
Làm sao cho heo mau lớn í o í ò
Heo không đòi ăn cơm
Heo không đòi ăn cám ---------------------------
Heo chỉ cần em bế trên tay ầu ơ
Em không thèm mua kem
Em không thèm mua bánh
Em để dành cho heo
Em lì xì cho heo đất 200 mỗi ngày
Này heo ơi ngoan nhé í o
Này heo con ơi mau lớn í o
…”
Nhạc chờ của Thanh Mai đó. Đã hơn 18 tuổi đầu, chưa kể sắp lấy chồng đến nơi rồi mà cô ấy vẫn chả khác con nít tẹo nào. Hai cuộc gọi nhỡ. Không biết là cô ấy đã dậy chưa hay vẫn còn tít mít trong chăn. Hôm nay thi rồi, mà tôi biết cái tật ngủ nướng lại thêm bệnh lề mề của cô ấy nên phải gọi dậy sớm. Hôm thi đầu tiên không thể đi trễ được.
- A lô… - Giọng đầy ngái ngủ.
- Dậy đi em yêu!
- Em vẫn buồn ngủ lắm!
- Không được! Dậy sớm chuẩn bị đi, anh đến đón đi ăn sáng rồi đưa đi thi luôn.
- Cho em ngủ thêm một tí thôi! Hôm qua ngủ muộn mà.
- Thôi nào, dậy đi. Không anh gọi mẹ mẹ lại quạt cho bây giờ!
- Đáng ghét! - Đầu dây bên kia đã tắt. Nhưng tôi biết rõ là cô nàng của tôi vẫn chưa ra khỏi cái giường đâu. Thôi thì cho vua ngủ nướng ngủ thêm 5 phút nữa vậy.
- Dậy chưa đó!
- Dậy rồi mới nghe điện thoại được chứ!
- Nhưng chưa ra khỏi chăn đúng không?
- Mùa hè em có đắp chăn đâu!
- Trời! Thôi dậy đi, nửa tiếng nữa anh lái xe qua đón.
- Đi ô tô à?
- Ừ!
- Không đi ô tô đâu!
- Sao vậy?.
- Đi thi chứ có phải đi đâu đâu. Em không thích đi ô tô đi thi đâu. Có đi thì đi xe máy thôi!
Trời đất! Đi xe máy thì tôi biết kiếm đâu ra. Nhà có mỗi cái ô tô thôi. Thế là tôi lại phải lái xe lao như bay đến nhà cậu Đức mượn xe. Tôi bấm chuông bao lâu mới thấy cậu ta ra mở cửa. Quần áo thì xộc xệch. Cái áo lại còn mặc trái nữa. Chắc chắn chàng ta vừa quơ vội đống quần áo vương vãi trên sàn nhà đây.
- Sếp!... Sao sáng sớm đã đến nhà em thế!
- Tôi đang vội. Hôm nay cậu cho tôi mượn xe máy được không.
- Sao lại phải mượn xe em? Con ô tô của sếp hỏng à?
- Không! Hỏng thì tôi lái tới đây kiểu gì. Thanh Mai không thích đi ô tô đi thi.
- À ra vậy! Rồi, sếp cứ lấy con xe em đi tạm.
- Anh ơi làm gì ngoài đó mà lâu vậy? - Một cô gái trẻ tóc xoã ngang vai, mặc trên mình mỗi cái áo cánh dài tay của cậu Đức.
- Em ra đây làm gì chứ! Vào nhà đi, anh đang nói chuyện với sếp! – Cô gái đi thẳng vào nhà ngay. Cậu Đức nhìn tôi gãi tai. Tôi đoán không sai mà.
- Thôi lấy xe nhanh cho tôi rồi còn vào không em nó đợi!
- Sếp!...
Thanh Mai ngồi sau xe cười nói mãi không thôi. Ai đời ngồi sau xe ngươì yêu, lại sắp là chồng nữa chứ, mà cô ấy chả ôm eo gì cả, hai tay hết dang rộng lại đưa lên cao. Cứ hồ hởi đón gió trời!
- Vợ ôm eo chồng đi!
- Ôm gì mà ôm! Phải kiêng!
- Kiêng gì?
- Đỏ tình đen bạc! Ông già ạ! Hì… Hôm nay không ăn bánh mì ốp la đâu nhá!
- Sao thế?
- Phải ăn xôi đỗ! Ngốc thế! - Hôm nay tôi mới phát hiện thêm, cô nàng của tôi còn mắc bệnh mê tín!
Tôi ở công ty làm việc mà mắt cứ dán vào đồng hồ, đếm từng giây từng phút. Không biết Thanh Mai của tôi thi cử thế nào, chứ tôi lo lắm! Kiến thức của cô ấy không chắc, hơn nữa không biết cô ấy có gây ra chuyện gì không! Cô ấy là chúa gây chuyện mà. Nhỡ lại… Mà thôi, tôi tin ở Thanh Mai mà. Cô ấy đã cố gắng ôn luyện rất chăm chỉ. Chắc chắn là cô ấy sẽ đỗ thôi.
- Em thi thế nào? Làm được chứ?
- Cũng tuỳ, văn em chém gió hết. Gặp ông bà nào đầu óc bay bổng, trí tưởng tượng phong phú thì chắc không đến nỗi, còn ông bà nào trọng kiến thức và lời văn trau truốt thì em đứt! – Cô ấy làm tôi đau tim.
Ngày thứ 2.
- Anh ơi em đau bụng!
- Chết! Sắp thi rồi còn đau bụng là sao?
- Làm sao em biết được! Anh phải hỏi cái bụng em chứ?
- Thế sáng ngoài xôi ra em có ăn gì không?
- Có! Sữa chua, mận, hình như cả xoài dầm nữa thì phải! – Ôí trời được buổi cô ấy dậy sớm học bài thì… ăn lắm thứ thế. Không đau bụng mới lạ!
Ngày thứ 3.
- Thôi chết anh ơi! Em quên máy tính ở nhà rồi!
- Thi toán mà em còn quên máy tính! Thôi đợi anh, anh phi nhanh về nhà! – Nói rồi tôi lao xe máy phi như bay về nhà lấy máy tính. Còn chưa kịp thở ra hơi thì:
- Anh ơi!
- Gì? - Thật ra… em có máy tính. Chắc mẹ hay chị Trúc bỏ vào giùm em rồi! – Cô ấy rụt rè rút cái máy tính từ trong túi sách ra.
- Hì… Không sao! Coi như là anh tập thể dục vậy. Thôi mau vào đi, nhớ thi tốt đấy – Tôi tức đến nghẹn cổ! Cái mặt tôi cười mà cứ như khóc!
****
- Thế nào rồi em? Điểm thi đỗ chứ?
- … - Mặt Thanh Mai buồn thui, cô ấy chẳng nói câu gì cả. - Sao vậy? Có điểm thi rồi mà, em được bao điểm?
- Em… - Cô ấy choàng tay ôm chặt lấy cổ tôi rồi khóc nấc lên. Tôi thấy tim mình thắt lại, cổ họng nghẹn đắng. Tiếng cô ấy khóc mỗi lúc một to hơn. Tôi cố gắng lấy lại bình tĩnh, an ủi cô ấy.
- Thôi, không sao! Vẫn còn đợt 2 thi lại mà. Từ giờ đến lúc đấy, mình chăm chỉ học hơn nữa là được thôi. Đừng khóc nữa. – Tôi nhẹ nhàng kéo tay cô ấy ra. Không một giọt nước mắt. Đôi mắt khô ro. Cái miệng còn toe toét cười. – Này, anh tưởng em khóc. Trượt mà cười tươi thế à?
- Em có nói trượt bao giờ đâu! Tự anh suy đoán đấy chứ! – Cô ấy cười tinh quái.
- Thế có nghĩa là em đỗ rồi phải không? - Mắt tôi sáng trưng.
- Hì… - Cô ấy vênh cái mặt trắng hồng lên, tự đắc. - Tất nhiên. Thanh Mai mà lại!
“Cốp”.
- Á! Sao anh lại cốc đầu em?
- Cho chừa cái tội dám chọc anh. Biết anh lo thế nào không?
- Hì! – Cô ấy lại cười toe. - Biết mới chọc mà!
Bất chợt tôi ôm chặt cô ấy vào lòng. Cái siết thật mạnh. Cô ấy ngạc nhiên lắm. Cứ đứng yên không hiểu hành động của tôi.
- Thanh Mai! Vậy là chúng ta sắp được lấy nhau rồi. Anh nhớ em lắm! Anh yêu em nhiều lắm! – Mái đầu cô ấy ngả sát vào bờ ngực tôi, đôi tay cô ấy ôm chặt lấy tôi.
- Em cũng yêu anh nhiều lắm! Dưới nắng chiều, hoàng hôn buông rơi, hồ nước phẳng lặng, hàng cây xanh mát, những ghế đá lặng im, có một nụ hôn nhẹ nhàng và ngọt ngào.



Chương 36: Đám cưới hoàn mĩ!

Cuối cùng thì ngày mà chúng tôi mong đợi cũng đã đến. Mẹ tôi và bà Thanh hối hả chuẩn bị cho cái đám cưới này lâu lắm rồi. Mọi thứ được lên danh sách, chuẩn bị chu đáo. Vì đám cưới lần này quan khách đến dự rất đông, lại có nhiều nhân vật có máu mặt, quan sếp to nên hai bà mẹ quyết định phải tổ chức một đám cưới hoàn mĩ nhất.

Quyết định cuối cùng được đưa ra là mở tiệc đứng, tất nhiên địa điểm đã được chúng tôi giới thiệu đó là bãi đất trống “Khoảng Lặng”. Đám cưới của chúng tôi được tổ chức theo kiểu Hàn Quốc. Cái này thì khỏi nói vì tất nhiên có phần của ông Chan ở đây rồi. Chiếc cổng hoa với rực rỡ những sắc hoa mùa hè, hai bên cột cổng được sơn màu hồng phấn đẹp lung linh. Tấm thảm đỏ được trải dài từ đầu cổng ra tận nơi cha xứ đứng tuyên bố. Hai bên là những hàng khách ngồi tham dự. Những lẵng hoa to và những chùm bóng bay rực rỡ sắc màu. Còn có cả hệ thống phun nước làm mát không khí nữa. Đám cưới của chúng tôi tổ chức vào mùa hè mà. Mọi người ai cũng hồ hởi, nóng lòng muốn xem hai cô tiểu thư xinh đẹp của nhà bà Thanh và hai chàng rể quý của bà. Chí ít thì cũng một người là trưởng phòng của một tổng công ty lớn, một người lại là tổng giám đốc công ty liên doanh với nước ngoài hơn nữa lại là người Hàn Quốc, không tò mò mới lạ. À quên, chắc các bạn đang bất ngờ, đám cưới này không phải chỉ tổ chức cho riêng mình tôi và Thanh Mai đâu, Thanh Trúc và ông Chan cũng cùng cưới với chúng tôi mà.
Niềm vui được nhân đôi đó! Chúng tôi từng đôi sánh bước bên nhau bước trên tấm thảm đó tiến tới chỗ cha xứ trong tiếng nhạc êm du và những nụ cười chúc phúc của mọi người. Nhưng dẫn đầu lại là cô bé Hy – Un trong bộ cánh thiên thần, đầu đội vương niệm, tay sách giỏ đựng đầy cánh hoa hồng. Tiếp đến là cặp đôi Thanh Trúc và ông Chan. Thanh Trúc đẹp lắm. Cô ấy mặc bộ váy cưới ngắn chưa đến đầu gối nhưng tà sau thì dài lê thê. Bộ này là do ông Chan đích thân đặt ở bên Hàn Quốc đó. Trông cô ấy thường ngày đã đẹp, hôm nay trang điểm cô dâu trông hiền dịu và xinh đẹp vô cùng.
Mọi người ai cũng xít xoa khen ngợi. Cuối cùng là cặp đôi của chúng tôi. Thanh Mai thì khác, cô ấy chọn bộ váy cưới theo thiết kế của người Việt Nam. Bộ váy cưới trắng dài chạm đất, được điểm những hoạ tiết ren, ngọc và đá đẹp mắt. Chiếc váy cưới quây bó sát bờ ngực cô ấy để lộ bờ vai mềm trắng mịn và tấm lưng mảnh mai. Đầu đội dế trắng với chiếc vương niệm đính đá long lanh. Trên tay còn cầm bó hoa tươi xinh xắn. Trông cô ấy đẹp và lộng lẫy chả kém gì chị.
Và có lẽ sẽ chẳng có chuyện gì xảy ra, hay sẽ đúng là một đám cưới hoàn mĩ như hai bà mẹ mong muốn nếu như không bắt cô vợ xinh đẹp của tôi đi đôi cao gót 10 phân chỉ vì cô ấy thấp hơn tôi… nhiều quá! Chúng tôi đang sánh bước đi bên nhau, tươi cười với quan khách. Trông Thanh Mai lúc đó rạng rỡ lắm, đôi mắt sáng long lanh, cái miệng nhỏ xinh với lớp son nhũ bóng hồng tươi tắn thì…
Bỗng Thanh Mai loạng choạng, không giữ nổi thăng bằng kéo cả tôi và cô ấy cùng ngã xuống, lăn khỏi tấm thảm đỏ ra nền cỏ xanh rì. Hoá ra chiếc váy dài lê thê cộng thêm đôi cao gót “siêu cao” khiến cô ấy dẫm phải váy và “thảm hoạ” xảy ra. Tôi đã nghĩ như thế khi tất cả quan khách phải sửng sốt kinh hoàng đứng bật cả dậy, hai bà mẹ thì nhìn nhau khốn đốn, Thanh Trúc và ông Chan nhìn chúng tôi lo lắng. Những tiếng cười rúc rích chợt vang lên. Nhưng mọi thứ được xua tan hết, hay nói cách khác là mở màn cho một điều thú vị. Thanh Mai và tôi nằm chồng lên nhau. Bốn con mắt nhìn nhau, không hiểu sao lúc đó, tôi muốn hôn lên đôi môi hồng gợi cảm của cô ấy. Mọi người ồ lên, reo vui và phấn khích. Thế là trên nền cỏ xanh mát, êm ái, dưới những cánh hoa hồng mịn như nhung khẽ bay bay từ đôi tay nhỏ bé của cô bé thiên thần tình yêu Hi – Un, trong tiếng nhạc rộn ràng, chúng tôi trao cho nhau một nụ hôn ngất ngây và ngọt ngào. “Em yêu! Gìơ đây ta thật sự đã là của nhau rồi!”. Nụ hôn thêm cháy bỏng và ngọt ngào hơn. Không biết đây có phải là một đám cưới hoàn mĩ như hai bà mẹ mong muốn không nhỉ?



Chương 37: Đêm tân hôn!
Tôi được nghỉ 1 tuần ở cơ quan. Chúng tôi cũng định đi hưởng tuần trăng mật ở Nha Trang cùng hai vợ chồng Thanh Trúc và ông Chan. Nhưng hai bà mẹ cắt luôn khoản này của chúng tôi vì lí do Thanh Mai đang có thai, không được đi đâu hết. Kế sách có em bé của Thanh Mai vẫn thường đem lại nhiều tác dụng phụ không mấy mong đợi như thế này.

Đêm nay là đêm tân hôn của vợ chồng chúng tôi. Căn phòng tân hôn chính là phòng của tôi với mọi đồ đạc đã được tân trang lại. Ngoài bàn làm việc của tôi ra, giờ có thêm cả bàn trang điểm của vợ nữa. Chăn, ga, gối, đệm được thay mới hoàn toàn. Đêm tân hôn có khác, giường trải ga đỏ, nền nhà rắc cánh hoa hồng, hai cái gối ngủ to đoành được đặt kế với hai cái gối ôm trái tim đỏ rực. Tuy nhiên, theo điều khoản của người lớn thì chúng tôi bị cấm làm chuyện xxx. Điều tưởng chừng là vô lý với vợ chồng mới cưới nhưng lại là có lí bởi Thanh Mai của tôi đang có thai mà. Nhưng mặc kệ, đó là trên lý thuyết giả thôi, chứ thực tế nào có vậy. Nên chúng tôi tất nhiên là không thể chấp hành mệnh lệnh của các bậc tiền bối rồi! Nằm dài trên giường chờ cô ấy tắm xong. Tôi bắt đầu nhớ tới những lời dặn dò của anh em chiến hữu.
- Mình là đàn ông, mình có thể thua kém về mọi mặt nhưng tuyệt đối không được thua kém trong chuyện đó! Không được để phụ nữ nó khinh mình biết chưa anh! - Cậu Đức vỗ vai tôi.
- Con vợ em suốt ngày nó làu bàu chê em thể lực kém, ức lắm anh ạ! Thế nên anh phải cố hết sức đó! - Thằng Tuấn còi dặn dò tôi với tư cách của một kẻ đã nếm mùi thất bại.
- Phải đấy! Anh cứ phải phát nào ra phát đấy cho em! Không được yếu mềm!
... Đấy, tôi nào có biết gì đâu. Không ngờ chỉ mỗi chuyện tưởng chừng như bình thường thế thôi nhưng lại lắm rắc rối và khó khăn ghê. Nhưng không sao, kĩ năng cậu Đức và mấy anh em nhân viên cấp dưới vợ con đề huề truyền dạy tôi nghe và khắc ghi không bỏ sót điều nào. Và giờ chỉ chờ đợi đến tí nữa là thể hiện thôi! Vợ tôi đang tắm. 15 phút. 20 phút. 30 phút. 1 tiếng. Trời đất, hơn 1 tiếng đồng hồ rồi mà vẫn chưa thấy vợ tôi ra. Sao cô vợ tôi lại tắm lâu thế chứ! Tôi lại phải bật dậy khỏi giường đi vào phòng tắm.
- Em yêu làm gì trong đấy mà lâu vậy?
– Không có tiếng trả lời.
– Thanh Mai, em có trong đó không vậy? Thanh Mai, mở cửa ra cho anh! Thanh Mai! – Tôi lấy chân đá mạnh một cái vào cửa.
Một tiếng “Uỵch” từ trong phát ra.
– Thanh Mai em có sao không vậy?
- Không, không … em không sao!
- Vậy mở cửa ra cho anh!
– Cánh cửa từ từ mở. Cô ấy rụt rè bước ra. Đôi mắt lộ rõ vẻ vừa mới ngủ dậy.
– Em ngủ trong đó đấy à? – Cô ấy cúi gầm mặt.
– Em sao thế? Sao lại ngủ trong đó?
- Em sợ anh?
- Cái gì?
- Em không biết đâu! Em không ngủ với anh đâu! Em không muốn làm giống người lớn trong đêm tân hôn đâu. Bọn bạn em bảo kinh lắm!
– Cô ấy vừa khóc vừa nói. Trời đất đây có phải là Thanh Mai mà tôi biết không? Cô ấy yêu sớm hơn cả tôi, ấy vậy mà trong chuyện này còn con nít hơn cả tôi.
- Thôi nín đi! Thì mình là vợ chồng mà! Vợ chồng nào chả phải thế! Mình còn phải sớm sinh em bé nữa mà!
- Không! Em không ngủ với anh đâu!
– Cô ấy bật khóc còn to hơn cả lúc nãy!
- Thôi thôi nín đi! Không mẹ biết thì chết!... Thôi thì mình chỉ ngủ cùng thôi vậy, không làm gì cả!
- Ứ đâu!
- Hả?
- Anh xuống đất nằm đi! Nhỡ ngủ cùng, nửa đêm anh giở trò thì sao!
- Cái gì vậy? Sao bắt anh nằm đất hả?
- Anh không nằm thì em nằm!
- Thôi… thôi… anh… nằm!
Đấy, đêm tân hôn của tôi đấy! Có lẽ cả đời không quên nổi!
- Thanh Mai, Lâm dậy mau, sáng rồi!
- Tiếng mẹ tôi gọi cửa. Nắm đấm cửa từ từ chuyển động. Thôi chết, tối qua vợ chồng tôi quên không khoá cửa phòng. Tôi và Thanh Mai nhìn nhau. Tôi vục dậy, trèo nhanh lên giường. Nhưng khổ nỗi, tay chân luống cuống, chăn nó cứ quấn vào chân, tôi trèo mãi không lên nổi thành giường, dù Thanh Mai đang ra sức cùng kéo tôi lên. “Bụp”.
- Hai đứa dậy mau! - Mẹ tôi mồm chữ A, mắt chữ O trước cảnh tượng hai vợ chồng ôm nhau ngủ dưới đất, giường ga xộc xệch, chăn rải từ giường xuống đất!
- Trời ơi là trời! Hai vợ chồng mày ngủ kiểu gì mà lăn cả xuống đất thế này!?!
- Ơ mẹ! Chào buổi sáng!
- Sáng sủng gì? Dậy? Dọn dẹp lại phòng ngay. Còn Thanh Mai xuống nấu ăn sáng.
- Dạ?
- Còn dạ gì? Con dâu về nhà không nấu để mẹ chồng nấu à?
- Dạ… không!
– Thanh Mai mếu máo nhìn tôi. Ngày đầu tiên làm dâu của cô ấy đã bắt đầu rồi đó!



Chương 38: Vụng về!


“Xoảng”.
- Cái con bé này! Đến cầm cái bát thôi mà cũng đánh vỡ.
– Tôi đang tranh thủ đánh một giấc, vừa nghe thấy tiếng mẹ tôi quát Thanh Mai ở dưới bếp tôi vội bật dậy như một cái lò xo lao nhanh xuống dưới bếp.
Thanh Mai hai hàng nước mắt chảy dài. Dưới sàn nhà nước trứng chảy lênh láng, mảnh vỡ văng tứ tung.

– Còn đứng đó mà khóc nữa à? Mau dọn đi, cái con bé này!
– Thanh Mai sợ hãi luống cuống cúi xuống nhặt mảnh vỡ. Có lẽ vì quá sợ hãi và luống cuống lên cô ấy vừa mới chạm xuống nhặt mảnh vỡ đã bị cứa một vệt dài.
- Trời ơi! Sao trên đời lại có đứa hậu đậu thế này! Chổi có, hót rác có dùng để làm gì?
- Mẹ thôi đi!
– Tôi chạy lại ôm lấy Thanh Mai, nắm chặt ngón tay đầy máu của cô ấy.
– Mọi ngày mẹ vẫn nấu ăn sáng mà. Gìơ cô ấy vừa mới về mẹ đã bắt làm rồi. Mẹ phải từ từ để cô ấy làm quen dần với cảnh về nhà chồng chứ!
- Mẹ tôi cứng họng. Bà không nói nổi câu gì. Không phải vì tôi nói đúng quá mà vì bà không tin nổi thằng con quý của bà nó đang mắng bà để bảo vệ con vợ nó. Cuối cùng thì mẹ tôi cũng chả thèm nấu ăn sáng và tất nhiên bãi chiến trường mẹ tôi cũng không thèm dọn. Tôi và Thanh Mai lại phải lúi húi quét dọn. Cả một phòng bếp sực mùi tanh của trứng, cả một chút mùi nước mắm nữa. Tôi thở dài:
- Thật ra là lúc nãy em sai đó! Anh nói mẹ như thế là không đúng đâu. Chắc mẹ sẽ giận lâu đó!
- Em biết! Gìơ phải làm sao hả anh!
- Anh cũng chưa biết. Có lẽ trưa nay em lại phải nấu cơm đấy!
- Anh đùa à? Tôi và Thanh Mai cả hai lúi húi ở dưới bếp. Chẳng phải là nấu nướng gì đâu!
- Anh mua ở đâu thế?
- Đèn Lồng Đỏ!
- Trời sang thế? Mẹ nghi đó!
- Yên tâm, mình cứ đảo đảo lên, cho nó lung tung và hơi nát là được.
- Sao anh không mua canh rau ngót hay canh rau muống nó mới giống, mua hẳn canh gà, hấp thế.
- Em nghĩ ở đó có canh rau muống cho em à?
- Xuỵt! Khẽ thôi không mẹ biết giờ!
- Biết rồi.
- Sườn chua ngọt cơ á? Mà sao cả tôm chiên thế này.
- Thì mẹ anh vẫn làm mà!
- Nhưng đây là em nấu chứ không phải mẹ anh!
- Uí giời, mẹ có biết là em nấu dở đâu. Chỉ biết là em vụng về thôi.
- Hai cái này nó không đi liền với nhau à?
- Chắc là không! Mà thôi nhanh lên…. Đừng, đừng!
- Gì thế? - Sao lại bày cả đồ trang trí làm gì?
- Ừ nhỉ! Hì, em quên.
- Oái, đừng đổ, túi nước chấm đó. Cái này vứt đi, mình phải tự pha. Nhà làm gì có mấy cái linh tinh trong đó.
-….
Sau hơn 30 phút, cuối cùng thì chúng tôi cũng dọn ra được một mâm cơm với đủ các món không thua kém mẹ tôi thường ngày: cải bắp quấn thịt, canh gà, sườn chua ngọt, tôm chiên, salat rau xanh bao gồm: rau sống, cà chua, dưa chuột… (mua ở nhà hàng) và nước chấm (tự pha). Gọi mãi mẹ tôi mới chịu xuống. Mặt bà nhìn cái là biết cơn giận chưa nguôi.
- Mẹ vào ăn cơm đi! Thanh Mai mất cả buổi sáng làm cơm để xin lỗi mẹ đó!
- Mẹ tôi giật mình trước lời giới thiệu của tôi.
- Tất cả là Thanh Mai làm đây sao?
- Vâng, vợ con cũng được đấy chứ mẹ!
- Để xem đã! - Mẹ tôi nói thế chứ tôi biết bà bất ngờ lắm. Chắc chắn là hết giận rồi. Mẹ tôi lấy đũa gắp miếng sườn ăn thử.
– Cũng được!
- Phải là quá được chứ không phải là được! Mẹ tôi thật là… Nhà hàng nổi tiếng người ta nấu cơ mà. Mẹ tôi tính thế đấy, muốn được mẹ tôi khen thì phải thật hoàn hảo. Như Thanh Trúc là một ví dụ. Đang hớn hở với việc nâng tầm cao Thanh Mai trong mắt mẹ thì hai đứa giật mình bởi tiếng mẹ hỏi.
- Thế cơm đâu? Ăn cơm mà không bê nồi cơm ra à?
- Chết! Mải chú tâm đến thức ăn mà quên khuấy mất món quan trọng nhất. Gìơ thì hai đứa chúng tôi chỉ biết mặt mếu nhìn nhau.
- Dạ, tụi con quên nấu cơm rồi!
- Cái gì!?!
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
 
vợ ơi! anh biết lỗi rồi! part 5
Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
A1 FAMILY ^_^ :: Truyện đọc ^^-
Chuyển đến